Coi thường mẹ chồng nhà quê nằng nặc đòi lên ở cùng, 2 năm sau tôi nhòe mắt cảm ơn bà

2 năm vợ chồng cố gắng mãi cũng chẳng có mụn con nào trong khi thuốc bổ vẫn uống đều, đi khám bác sĩ cũng nói cả 2 đều không sao, áp lực con cái lại thêm bà mẹ chồng ở quê suốt ngày đòi lên tôi gần như phát điên.

 Tôi và Hoàng yêu nhau nửa năm thì cưới, nhiều người nói tôi dại chưa biết Hoàng thế nào đã vội vàng tính chuyện cưới xin.

Kể ra thì đúng là tôi cũng dại thật, nhưng trong suy nghĩ của tôi lúc đó Hoàng là người phù hợp nhất, tuy hoàn cảnh gia đình có chút đặc biệt nhưng ngược lại Hoàng rất yêu chiều tôi, chưa kể mẹ Hoàng cũng dễ tính, còn rất quý tôi.

  Coi thường mẹ chồng nhà quê nằng nặc đòi lên ở cùng, 2 năm sau tôi nhòe mắt cảm ơn bà

Coi thường mẹ chồng nhà quê nằng nặc đòi lên ở cùng, 2 năm sau tôi nhòe mắt cảm ơn bà

Trước khi đến với Hoàng tôi từng có 9 năm yêu 1 người, người yêu cũ là thanh xuân, là tuổi trẻ còn suýt nữa là tuổi già của tôi, nào ngờ khi tôi tính chuyện cưới xin thì anh ta tính toán để yêu cô bé ở chỗ làm, mọi chuyện vỡ lở, tôi ôm trái tim tan nát chia tay, mãi 2 năm sau tôi mới dám mở lòng lại với Hoàng bởi thế tôi rất trân trọng lần yêu mới này.

Bố mẹ thấy tôi có người yêu mới thì cũng mừng, hơn nữa tuổi tác 2 đứa cũng không còn trẻ nên đám cưới nhanh chóng diễn ra.

Sau khi cưới, tôi và Hoàng góp tiền, thêm khoản bố mẹ tôi cho, mẹ Hoàng bán miếng đất nhỏ ở quê thì cũng đủ mua 1 căn chung cư cách nội thành hơn 10km, xem như là ổn định chỗ ăn ở.

Cho tới 2 năm trước, lúc đó tôi và Hoàng đã cưới được 2 năm, mẹ Hoàng đột ngột muốn lên ở cùng, tuần nào bà cũng gọi hỏi bao giờ thì chúng tôi đón bà lên.

Vì chuyện này mà tôi và Hoàng cãi nhau không biết bao nhiêu trận, tôi không hiểu vì sao bà nhất quyết phải lên ở cùng chúng tôi trong khi ở quê còn có chú út, vợ chồng chú cũng rất tốt với bà, bà cũng không nói lý do vì sao, chỉ nói nhớ con nên muốn lên.

Nói nhớ cũng vô lý, tuần nào Hoàng cũng về thăm bà 1 lần vào thứ 7, chủ nhật, tôi thường phải đi trực vào 2 ngày đó nên không về cùng.

Như vậy thì có gì mà nhớ? Hơn nữa chúng tôi chưa có con, 2 năm vợ chồng cố gắng mãi cũng chẳng có mụn con nào trong khi thuốc bổ vẫn uống đều, đi khám bác sĩ cũng nói cả 2 đều không sao, áp lực con cái lại thêm bà mẹ chồng ở quê suốt ngày đòi lên tôi gần như phát điên.

Cuối cùng, tôi cũng phải nhượng bộ khi bà nói ốm nặng, phải lên Hà Nội đi khám. Vào viện khám bác sĩ nói bà bị cao huyết áp, từ đó cứ dăm bữa bà lại "cao huyết áp" 1 lần, tôi đành lòng để Hoàng đón bà lên chăm sóc.

Thời gian đầu ở với mẹ chồng tôi không vui vẻ gì cho cam, bà sống ở quê lâu ngày, những thói quen như ngồi lê, nói chuyện thiên hạ từ bà hàng xóm, tới ông bảo vệ chung cư chuyện gì cũng hay, chuyện gì cũng kể khiến tôi ác cảm, nghe câu được câu không, nhiều lúc còn chẳng buồn nói lại, ậm ừ cho qua.

Kì lạ, sau 3 tháng bà lên ở tôi đột nhiên có thai như phép lạ, tôi thầm nghĩ chắc bà là quý nhân, vừa ở cùng vượng số của tôi đã thay đổi. Những ngày sau đó khi biết tôi có thai bà mừng ra mặt, đi đâu cũng khoe con dâu tài giỏi, bầu cháu đích tôn...

Coi thường mẹ chồng nhà quê nằng nặc đòi lên ở cùng, 2 năm sau tôi nhòe mắt cảm ơn bà 1

Tối đi làm về bà nấu đồ ăn sẵn, sáng ra hỏi tôi muốn ăn gì, mọi yêu cầu của tôi bà đều đáp ứng đủ, kể cả những món ở quê chưa từng nấu bao giờ bà cũng đi hỏi mọi người cách nấu ngon rồi làm cho tôi.

1 năm sống cùng bà tôi gần như thay đổi hoàn toàn, từ chống đối thành dựa dẫm, xem như mẹ của mình mà nhõng nhẽo, bà cũng rất thương tôi, xem như con gái.

Cuối tuần thay vì đi ăn với bạn, tôi dành thời gian dẫn bà xuống chung cư đi dạo, đi mua đồ bầu, đi mua đồ sơ sinh cũng dẫn bà theo. Nhiều lúc chồng tôi còn ghen tị khi thấy mẹ chồng với con dâu hòa hợp như vậy.

Bà ở với tôi 2 năm, tới khi con tôi được 1 tuổi hơn thì bà đòi về, lần này cũng giống như lần trước đòi lên, bà nhất định phải về cho bằng được, nói thế nào cũng không ở.

Tôi lúc này cũng đã thân với bà rồi, buổi tối nọ tôi hỏi thẳng, sao bà đòi lên rồi bà đòi về dứt khoát như thế, trước đây nhớ con, giờ không lẽ hết nhớ, có cháu đích tôn rồi cũng không nhớ à?

Bà cười bảo, bà ở với tôi 2 năm, tôi xem như cũng hiểu tính bà rồi, làm gì có chuyện bà lên vì nhớ con trai.

Chẳng qua bà thương tôi nên mới giúp tôi 1 tay, bà nói, chồng tôi từ trước đã có tính lăng nhằng, trước có yêu vài cô trong làng, sau này lấy tôi rồi nhưng mỗi lần về quê đều đi cùng với những đứa con gái khác làm bà phiền lòng.

Cực chẳng đã, bà theo vợ chồng tôi lên thành phố luôn để chồng tôi hết lý do về quê.

Giờ bà về với chú út vì chú thím ở quê không có điều kiện, con cái không ai trông bà phải về phụ đỡ để chú thím còn đi làm.

Bà cũng nói, mấy năm nay Hoàng lấy tôi đã xem như là thay đổi rồi, tôi có thể yên tâm. Bà cũng 1 đời chồng vì bố Hoàng bồ bịch, trai gái nên bà không muốn tôi cũng phải sống trong cảnh đó.

Tôi đâu ngờ bà mẹ chồng tôi chê là thô kệch, nhà quê lại sâu sắc và thương con cái tới vậy. Tôi khóc nghẹn cảm ơn bà, dù không phải mẹ ruột nhưng thực sự làm con dâu bà là phúc phần của tôi.

Tiễn bà ra bến xe mà tôi khóc hết nước mắt, cứ nghĩ tới lời bà nói tôi lại không thể kiềm lòng được, đúng là lấy chồng như đánh canh bạc, có bà mẹ chồng thế này, canh bạc đó xem như tôi thắng 1 nửa rồi!

                                                                                        (Thu Hường)

Tin liên quan

Tags:

© CƠ QUAN CHỦ QUẢN: VIỆN NGHIÊN CỨU GIỚI VÀ PHÁT TRIỂN. 

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 292/GP-BTTTT ngày 23/6/2017 do Bộ Thông tin- Truyền thông cấp. Tên miền: www.giadinhmoi.vn/

Tổng biên tập: Đặng Thị Viện. Phó Tổng biên tập: Phạm Thanh, Trần Trọng An. Tổng TKTS: Nguyễn Quyết. 

Tòa soạn: Khu Đô thị mới Văn Quán, phường Phúc La, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội, Việt Nam. 

Văn phòng làm việc: Nhà C3 làng quốc tế Thăng Long, phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội.  

Điện thoại: 0868-186-999, email: toasoan@giadinhmoi.vn

Thông tin toà soạn | Liên hệ | RSSTin Tuc | BÁO GIÁ QUẢNG CÁO